Thời gian cũng như dòng sông cứ thế trôi, không chỉ sự vật xung quanh ta thay đổi mà ngay cả bản thân chúng ta cũng thay đổi. Nhưng trong ký ức của tôi thì đó là bộ phim rất thú vị, và tôi đã dự định dành hẳn một tối cuối tuần chỉ để một mình xem lại phim đó Câu trên tôi mạnh miệng thế thôi, đơn giản vì tôi thích té nước theo mưa, vun chân múa tay, hô hào ăn theo cũng như làm quá mọi thứ lên chứ thực ra tôi nhát lắm có dám làm gì ai đâu. Tôi chọn nói về mấy tay này là vì tôi từng hoặc là rơi vào hoặc là nhìn người khác Thế nhưng vào năm 1994, tôi được hội American Institute of Aeronautics and Astronautics là một hội của các kỹ sư và khoa học gia chính thức của Hoa Kỳ tặng tôi một giải thưởng về Ðiều Khiển Phi Hành. Họ có tuyên dương và có khắc trong tấm huân chương để trao cho tôi là về toán học, về điều khiển phi hành trong bầu khí quyển và ở ngoài vũ trụ. Vì quyết định này, chúng tôi mỗi người một nơi. Sau khi ra nước ngoài, tôi vẫn thường xuyên gọi điện cho chồng. Ban đầu là thế, nhưng thời gian trôi qua, chúng tôi liên lạc ngày càng ít đi. Đôi khi tôi gọi cho chồng nhưng không có ai bắt máy. Ninh Tịch thấy mà nổi hết cả da gà, may mà lần này mình cùng phe với Giang Mục Dã, thầm nghĩ sau này phải đối xử tốt với Giang Mục Dã một chút, tên này thống lĩnh cả một đoàn quân thiếu nữ vô địch như thế. Lần này đối phương cũng chỉ là mắng cô rồi lỡ có Vay Tiền Online Chuyển Khoản Ngay. Dù không phải người có thành tích đáng nể trong việc học, tôi từng cảm thấy mình may mắn vì biết mình thích gì, muốn làm việc trong lĩnh vực nào và có khả năng gì. Nói chung, tôi được lựa chọn đi theo “tiếng gọi trái tim”. Thế nhưng cuộc sống đâu thể luôn theo ý ta. Ở thời điểm mà đáng ra tôi có thể xác định rõ con đường cần đi, thì tôi lại như một thanh niên mới chập chững vào đời, đứng trước muôn vàn câu hỏi về bản thân. Tôi nhận ra, sau nhiều năm tích cực phấn đấu cho tương lai, cảm giác bỗng nhiên không biết bản thân đang và sẽ ở đâu khiến ta mệt mỏi hơn rất nhiều, so với thời vẫn còn là một trang giấy trắng. Tôi biết, không chỉ một mình tôi phải trải qua quãng thời gian mơ màng như vậy. Bài viết này không mang đến cho bạn một câu trả lời, cũng không để lại cho bạn một công thức để tiên đoán tương lai. Tuy nhiên, tôi tin rằng bạn sẽ hiểu rõ nguyên căn tại sao hiểu về bản thân lại là một hành trình khó khăn đến như vậy. Bài viết này cũng đặc biệt dành cho những người đang ở giai đoạn mà bạn tưởng chừng rất thuận lợi, thì phải dừng lại với câu hỏi Trong tương lai, mình là ai? Những gì mình đã và đang làm có giúp ích gì không? Câu chuyện 1 Làm chủ quyết định Quyết định trọng đại nhất bạn từng đưa ra cho chính mình là gì? Cuối năm lớp 12, tôi chắc như đinh đóng cột, rằng tôi sẽ là một Marketer. Niềm tin này duy trì đến khi tôi trở thành sinh viên. Đáng chú ý là điểm các môn chuyên ngành của tôi thấp tệ, và tôi chưa bao giờ vượt qua vòng hồ sơ của các cuộc thi Truyền thông hay quảng cáo. Lý do tôi chọn ngành này, bởi tính cách năng nổ từ thời Phổ thông trung học. Thêm vào đó, trong mắt bạn bè, thầy cô, tôi là đứa rất hợp Marketing vì…tôi hoạt ngôn. Cứ thế, tôi chọn Marketing như một lẽ dĩ nhiên. Tôi chưa từng một lần tìm hiểu, Marketing là gì. Chỉ nghĩ rằng những người thích hoạt động như tôi thì theo ngành đó là chuẩn không có khái niệm về công việc hay kĩ năng cần thiết trong ngành này, chỉ nghĩ rằng Marketing là bán hàng, làm quảng cáo như trên tivi. Ở độ tuổi học sinh, khả năng tư duy của tôi chỉ mới được phát triển, vì thế việc chủ động tìm kiếm và học hỏi kiến thức bên ngoài chương trình trường lớp là rất hạn chế. Tôi không trách bản thân vì điều đó. Điều đáng tiếc, đó là niềm tin nhất thời đã khiến tôi tự hào. Tôi nghĩ mình không giống như nhiều bạn khác, vì tôi biết rõ bản thân muốn gì, hay tương lai sẽ làm gì. Tương tự, ngày chọn ngành học Master, tôi còn nhớ cuộc điện thoại với Bố và câu nói “Sản phẩm đều có giới hạn về sự hoàn hảo, còn dịch vụ thì không” đã khiến tôi chọn ngành dịch vụ để nghiên cứu. Nói cách khác, tôi đã có một cú nhảy không phải giữa 2 bờ sông, mà là 2 điểm đến không mấy liên quan đến nhau. Sức mạnh của niềm tin thuyết phục thôi rằng, tôi sinh ra là để làm dịch vụ. Rồi một niềm tin khác lại xuất hiện từ thời gian làm luận văn tốt nghiệp. Tôi được GS hướng dẫn truyền cảm hứng về lĩnh vực nghiên cứu khoa học. Bạn bè ủng hộ tôi làm Tiến sĩ vì phong cách rất giống một người làm giáo dục. Cùng với nhiều lời khen khác, tôi tin rằng mình có khả năng làm nghiên cứu và nhất định sẽ theo đuổi con đường ấy đến cùng. Nếu mọi thứ vẫn luôn xuất phát từ suy nghĩ và hành động của chính mình, thì tại sao tôi lại gặp khó khăn với câu hỏi tôi là ai trong 5-10 năm nữa? Nói đúng hơn, tôi rơi vào trạng thái hoang mang vì không biết mình muốn gì. Sau nhiều năm gắn bó với học thuật, giờ đây tôi không còn cảm thấy mình thuộc về nó nữa. Nhưng tôi có thể làm gì với vốn kinh nghiệm thực tế ít ỏi và chuyên môn chỉ dừng lại ở mặt lý thuyết? Tôi không biết mình muốn gì, và nên làm gì tiếp theo, vì thực ra, tôi chưa từng tự mình đưa ra phán quyết. Vậy như thế nào mới gọi là làm chủ quyết định của mình? Tự chủ không thể tách rời với hiểu biết. Tôi không thể vỗ ngực tự hào tôi đã đưa ra quyết định quan trọng nào đó trong đời mà không cần tìm hiểu thông tin liên quan tới nó. Quyết định có thể được hình thành bởi niềm tin, nhưng đó chỉ là một phần rất nhỏ. Phải nói thêm rằng, niềm tin thiếu hiểu biết được xây dựng bởi những gì chúng ta “nghe người khác nói”, hay những nhận xét về bản thân mà chúng ta biết được qua ý kiến bên ngoài, những bài trắc nghiệm tính cách. Khi đưa ra quyết định mà chỉ nắm bắt được một mặt tích cực, thì đối mặt với thực tế tiêu cực sẽ là khó khăn rất lớn. Thậm chí, khiến nhiều người phải nghỉ việc, chuyển đơn vị công tác liên tục vì không biết mình thật sự cần gì, muốn gì và có khả năng gì. Mỗi một quyết định đều không dễ dàng, và cũng chẳng có quyết định nào là mỹ mãn nhất. Điều cần thiết hơn là phải hiểu được tại sao mình chấp nhận hay từ chối một lựa chọn nào đó. Tôi rất biết ơn quãng thời gian chênh vênh vô định đã cho tôi cơ hội được nhìn lại những gì mình đã đi qua, để nhận ra hiểu biết của tôi lúc trước còn quá non nớt và ít ỏi. Do đó, tôi vẫn luôn ủng hộ bạn đọc làm chủ quyết định cuộc đời một cách thực thụ. Tức là không chỉ với một niềm tin, mà hãy tìm hiểu thật kĩ về những gì bạn muốn làm, và đặt câu hỏi Mình có sẵn sàng với nó không? Câu chuyện 2 Bạn đưa ra quyết định vì điều gì? Tôi may mắn vì mọi quyết định liên quan đến học hành hay công việc, và cả trong cuộc sống cá nhân đều chỉ tập trung vào bản thân. Điều đó có nghĩa, nhiệm vụ của tôi là cố gắng để trở thành phiên bản tốt nhất, cho chính mình chứ không vì ai khác. Thế nhưng cũng đã có lúc tôi tự hỏi, tại sao mình lựa chọn con đường này khi không cảm nhận được niềm vui như trong tưởng tượng. Tôi nên theo đuổi lĩnh vực nào, công việc ra sao để luôn cảm thấy hứng khởi và tràn đầy nhiệt huyết? Hay, có lựa chọn nào khác giúp tôi “thoát” khỏi những khó khăn hiện tại hay không? Câu trả lời chân thành nhất, là tôi không biết! Tôi chỉ biết rằng tôi đã từng rất yêu thích nó. Tôi biết mình thích nó vì tôi thấy những con người đã thành công trên con đường này, nhìn thấy họ miệt mài và chăm chỉ. Tôi cũng muốn được thành công như họ. Thì ra trong suốt nhiều năm, việc tôi yêu thích chỉ chiếm 20-30%, trong khi đó tôi dành thời gian để “mô phỏng” người khác, bằng cách ngắm nhìn thành tích của họ, và khao khát có được điều tương tự. Tôi lựa chọn ngành nghề này vì tôi muốn trở thành ai đó mà tôi cho là tốt đẹp, chứ không phải vì sự tốt đẹp của bản thân tôi. Điều đó có gì khác nhau? Tôi không thực sự hiểu được rằng, những người thành công trong lĩnh vực nào đó đã phải đi qua rất nhiều khó khăn. Những khó khăn đó không tính bằng giờ, cũng không phải qua nhiều tuần, mà thực tế là bằng nhiều năm. Và nhờ những khúc quanh co ấy, họ mới có cơ hội được toả sáng. Nói cách khác, phiên bản tốt nhất mà tôi mong đợi không phải được bồi đắp nên từ thành công, mà chính là nhờ những khó khăn, thậm chí là thất bại. Tôi không nhìn thấy điều đó. Với một sinh viên TS, hay một người làm trong ngành giáo dục, tôi biết rằng công việc này cho tôi cơ hội được lắng nghe và chia sẻ với sinh viên điều tôi luôn muốn làm, được tham gia vào những hoạt động cải cách chất lượng giáo dục điều tôi mong mỏi, và được làm nghiên cứu về lĩnh vực tôi yêu thích. Điều mà đáng ra tôi nên tìm hiểu, đó là những trải nghiệm tiêu cực về hành trình gian khó này. Rõ ràng “trăm nghe không bằng một thấy”, nên đôi khi việc lắng nghe trải nghiệm của người đi trước, chưa chắc đã đúng như bạn nghĩ. Ví dụ, khi đứng trước nhiệm vụ khó khăn, có người cho rằng đó là thử thách, cũng có người cho là rào cản. Một công việc chứa đựng quá nhiều rào cản sẽ khiến bạn mệt mỏi, kiệt sức và hao mòn cả về thể chất, lẫn tinh thần. Ngược lại, tính thử thách lại khiến cho công việc thêm phần thú vị, đánh thức sức mạnh của ý chí và trí lực. Với nghiên cứu sinh, hầu hết ai cũng có trong mình mong muốn được học hỏi chuyên sâu về một lĩnh vực nhất định. Trong trí tưởng tượng của số đông, người làm nghiên cứu rất uyên bác, không phải chịu áp lực về doanh số, ngày ngày làm bạn với muôn vàn kiến thức của xã hội loài người. Cũng có người nghĩ rằng mình hợp với công việc nghiên cứu vì tính cách trầm lắng, thích làm việc độc lập hơn là đội nhóm. Đặc biệt hơn, có người học TS vì muốn tạm rời xa áp lực đi làm thuê, né tránh mối quan hệ căng thẳng giữa sếp và nhân viên; hoặc đơn giản là tận hưởng cảm giác tự do, yên bình của sinh viên. Đã thế, chỉ sau 4-5 năm đã có một tấm bằng thật oai, ai ai cũng gọi mình là Tiến sĩ. Thật ra, việc có một tấm bằng không chứng minh ta đã có được điều cần có. Ngược lại, sự kiên định và khả năng thích ứng với những cảm giác tiêu cực mới tạo nên hình ảnh thành công của nghiên cứu sinh. Thế nhưng không phải ai cũng chấp nhận sự thật ấy. Ví dụ, khi trở thành sinh viên TS, bạn chỉ có duy nhất 1 ông chủ – người nắm trong tay quyền sinh quyết sát – đó chính là Giáo sư hướng dẫn. Với một người không thích thảo luận với đồng nghiệp, bạn có chịu được áp lực luôn phải làm việc nhóm vì đó là dự án quan trọng do Giáo sư yêu cầu không? Với người muốn thoát khỏi sự ám ảnh về doanh số, KPI, bạn có hứng thú với tinh thần “Xuất bản hay là chết” Publish or Perish của giới học thuật không? Ai cũng có giới hạn riêng, và chúng ta cần hiểu giới hạn của chính mình. Tôi đã không hiểu được đằng sau hương vị ngọt ngào của thành công, những người mà tôi ngưỡng mộ đã phải trải qua những điều gì. Quan trọng hơn, rất nhiều điều trong đó bản thân tôi không chấp nhận được. Vì thế, cho dù tính cách tôi phù hợp với công việc nghiên cứu, hay tôi đủ khả năng để tham gia vào lĩnh vực này, thì tôi cũng không thể trở thành phiên bản tốt hơn nếu không chấp nhận những “trái đắng”. Nói cách khác, không phải mọi chông gai hay thành tích đều có ý nghĩa với tôi. Nếu bạn đang cảm thấy tương lai thật mờ mịt, tôi mong rằng bạn cân nhắc hai điều sau1. Cảm giác vô định, chênh vênh không chỉ đến một lần, mà nhiều lần trong đời, kể cả với những người đứng trên đỉnh cao của danh vọng, thành công. Qua trải nghiệm của chính mình, tôi tin rằng việc tự vấn là quan trọng, nhưng thay vì đặt câu hỏi “Tại sao mình lại mất phương hướng thế này?”, thì hãy dành thời gian kể lại toàn bộ câu chuyện mà bạn đã đi qua và những quyết định bạn đã đưa ra. Đôi khi phút giây bạn dám chậm lại mới tạo nên những quyết định đúng đắn nhất. 2. Mở ra cánh cửa cơ hội, càng nhiều càng tốt. Quay lại với niềm tin mà tôi nhắc tới ở câu chuyện đầu tiên, ở một khía cạnh nào đó, tôi nghĩ niềm tin ấy là nguyên do khiến tôi cảm thấy lạc lối. Tôi tin mình hợp với Marketing, vì thế tôi đã dồn tâm sức tìm kiếm công việc trong lĩnh vực ấy. Đồng thời, tôi cũng bỏ qua mọi lời mời thử sức ở những ngành nghề khác, chỉ vì tôi nghĩ rằng “dù sao mình cũng là Marketer, làm mấy việc kia chỉ tốn thời gian của mình thôi”. Sự thật là, tôi chưa từng một ngày làm Marketer. Tệ hơn nữa, tôi chẳng biết mình nên làm gì sau nhiều năm mải miết mê muội với lĩnh vực ấy. Vậy nên, tôi hi vọng bạn sẽ cho phép bản thân được “tốn thời gian” một cách giá trị nhất, là tìm hiểu và gặt hái trải nghiệm bất kì nào đó. Mọi kiến thức và hiểu biết về từng ngóc ngách liên quan đến quyết định của bạn đều rất quan trọng. Có lần, để tìm hiểu về vị trí làm việc trong một công ty tư vấn MBB, tôi đã sử dụng Linkedin để tiếp cận với một vài nhân viên. Bạn hỏi tôi có thấy kỳ cục không? Có chứ, tôi nghĩ chẳng ai muốn nhắn lại cho một người xa lạ như tôi. Thế nhưng sau nhiều tin nhắn thì tôi cũng nhận được một hồi đáp và vô số chia sẻ từ người thật việc thật. Kinh nghiệm của tôi là, bằng nhiều cách khác nhau, bạn đừng ngại tìm kiếm sự giúp đỡ từ bên ngoài nhé! Cảm ơn bạn đã đến với tôi và đọc bài viết này. Khi bị cảm giác vô định bủa vây, bạn đã làm gì? Tôi rất muốn học hỏi từ bạn, hãy để lại bình luận bên dưới nhé. Hẹn gặp bạn ở bài viết lần sau! Giang In Real Talk. ** Nội dung trong bài viết, bao gồm tư liệu hình ảnh và video nếu có thuộc quyền sở hữu của trang Giang In Real Talk.** Mọi hình thức sao chép và đăng lại cần được thông báo và chấp thuận bởi chủ sở hữu. Liên hệ gianginrealtalk Tôi là ai?Tổng thống Pháp Charles De Gaulle đã nói “Sẽ chẳng có điều gì vĩ đại được thực hiện nếu không có những con người vĩ đại, và con người chỉ vĩ đại khi họ quyết tâm trở nên vĩ đại”.Những điều chúng ta có thể làm hay không thể làm, những điều khả thi hay không khả thi hiếm khi xuất phát từ khả năng thực sự của chúng ta. Nó liên quan nhiều đến niềm tin “Tôi là ai” hơn. Khi gặp một vấn đề mà bản thân “cảm thấy” rằng không thể làm được là chúng ta xây dựng “rào chắn” – nhân dạng hay hình ảnh hạn chế, yếu kém của bản dạng bản thân thực sự là gì? Đó đơn giản là niềm tin mà chúng ta xác định rằng chúng ta có những cái khác biệt so với người khác. Khả năng thì không đổi nhưng việc chúng ta sử dụng bao nhiêu năng lực của mình có hoàn toàn phụ thuộc vào cách bạn định dạng bản thân. Vậy “Tôi là ai?”.Tôi là ai? Làm thế nào để nhận thức chính mình?Có nhiều cách để mô tả bản thân – thông qua trạng thái cảm xúc, nghề nghiệp, địa vị, thu thập, vai trò, hành vi, những vật sở hữu, tín ngưỡng, vẻ bề ngoài, quá khứ, thậm chí qua những gì mà chúng ta không phải dạng của bạn bè cũng có xu hướng ảnh hưởng đến chúng ta. Thường thì khi bạn tin họ là người như thế nào, đó cũng là sự phản ánh niềm tin của bạn về chính phá ra bản thân là phải nhận dạng bản thân mình, xác định được “Tôi là ai”. Ngoài ra việc khám phá ra bản thân còn phải quản lý được bản thân mình. Việc quản lý bản thân phải theo sự tiến triển của nhận dạng bản thân và phải luôn luôn xác định lại bản thân trong một thế giới năng động và cởi mở ngày cuộc sống hàng ngày, chúng ta luôn luôn phải trả lời nhiều câu hỏi trong tương lai nhưHy vọng và ước mơ của bạn là gì?Bạn sẽ ở đâu trong 10 hay 15 năm tới?Bạn sẽ sống 10 năm tiếp theo như thế nào?Hiện tại bạn sống như thế nào để có thể tạo dựng nên tương lai như mong muốn?Trong hiện tại và về lâu dài, điều gì là quan trọng nhất đối với bạn?Bạn có thể làm gì để định hình nên vận mệnh cuộc đời mình?Muốn trả lời những câu hỏi trên đòi hỏi chúng ta phải hiểu được bản thân mình và quản lý được bản thân mình. Boris Pasternak từng nói “Chúng ta sinh ra để sống chứ không phải đề chuẩn bị sống”. Do vậy, chúng ta cần phải biết mình là ai trong cuộc đời này. Đó chính là khám phá ra bản thân quan trọng của việc thấu hiểu bản thân với chọn nghề nghiệp đúng đắnHiểu rõ bản thân không những giúp chúng ta kiểm soát những cảm xúc tiêu cực mà còn giúp chúng ta nhận ra điểm mạnh, điểm yếu của bản thân. Khi hiểu rõ bản thân thì chúng ta mới có kế hoạch nghề nghiệp đúng được thành công, hạnh phúc trong cuộc đời thì việc đầu tiên và vô cùng quan trọng đó là phải thấu hiểu bản thân. Thấu hiểu chính bản thân mình là cả một quá trình nổ lực liên tục chứ không hề đơn giản. Khả năng nhận thức và khả năng lắng nghe hỗ trợ rất nhiều trong việc thấu hiểu bản năm có hàng ngàn tân sinh viên nhập học ngành học mình không mong muốn, hoặc không biết sau này mình sẽ ra làm nghề gì. Cũng số lượng đó, 70% tân cử nhân ra trường làm trái ngành nghề hoặc thất nghiệp một thời gian dài vì không tìm được công việc phù hợp cho mình. Một trong những nguyên nhân của thực trạng này là các bạn sinh viên thường không hiểu bản thân mình có gì và mình muốn gì ở cuộc đời này. Khi được hỏi, rất nhiều người không xác định được dự định của bản thân trong vòng 2-5 năm tới, và hoặc có ước mơ chung chung như “muốn có việc làm lương cao, ổn định, gia đình hạnh phúc”. Nhưng làm thế nào để đạt được ước mơ đó, rất ít người trả lời vậy, thấu hiểu bản thân và lập kế hoạch nghề nghiệp đúng đắn rất quan số quan điểm khoa học về khám phá bản thânMuốn quản lý người khác, trước hết chúng ta phải có khả năng quản lý chính mình. Theo Peter Drucker, khám phá bản thân hay quản lý bản thân có nghĩa là học cách phát triển chính bản thân chúng ta. Chúng ta phải định vị bản thân tại nơi mà chúng ta có thể đóng góp nhiều nhất cho tổ chức và cộng đồng. Lịch sử thuộc về những người thành công – một Napoleon, một De Vinci, một Mozart – họ luôn biết cách quản lý bản thân. Nói chung, chính điều đó đã khiến họ trở thành những người thành công vĩ công trong nền kinh tế tri thức chỉ đến với những người biết rõ bản thân họ – những mặt mạnh, những giá trị của họ và cách tốt nhất mà họ có thể làm việc. Chúng ta đang sống trong một kỷ nguyên của những cơ hội chưa từng có trong lịch sử. Nhưng cơ hội đi kèm với trách nhiệm. Các công ty trong thời đại ngày nay không quản lý công việc của nhân viên. Những công nhân trí thức phải biết cách trở thành nhà quản lý của chính mình một cách hiệu hết chúng ta, kể cả những người có khả năng khiêm tốn nhất, đều phải học cách quản lý bản thân. Để quản lý bản thân trước hết phải xác định những điểm mạnh của định đúng những điểm mạnh của bản thânHầu hết mọi người đều nghĩ rằng họ biết mình có khả năng làm tốt cái gì. Họ thường xuyên sai lầm. Thường thì mọi người biết họ giỏi ở cái gì và thậm chí sau đó nhiều người sai hơn là đúng. Một người chỉ có thể thực hiện từ điểm mạnh của mình. Họ không thể xây dựng cách thực hiện từ những điểm yếu. Trong lịch sử, con người có ít nhu cầu biết về điểm mạnh của họ. Một người khi sinh ra đã được sắp sẵn một vị trí và vị trí đó trong chuỗi dây chuyền lao động con của một người nông dân thì sẽ là một nông dân; con gái của một thợ thủ công sẽ là vợ của một thợ thủ công và cứ thế tiếp diễn. Nhưng thời đại ngày nay con người có nhiều sự lựa chọn. Chúng ta biết những mặt mạnh của mình để có thể nhận thức được chúng ta thuộc về nơi nhất, cách để khám phá sức mạnh của mình là qua phân tích những thông tin phản hồi. Bất cứ khi nào chúng ta phải ra một quyết định hay một hành động quan trọng, hãy viết ra những gì mình mong muốn sẽ xảy ra. Chín hay mười hai tháng sau, so sánh kết quả thực sự so với mong muốn trong quá thực hành bền bỉ, phương pháp đơn giản này sẽ chỉ cho chúng ta thấy đâu là những điểm mạnh của mình chỉ trong khoảng thời gian 2 hoặc 3 năm. Đây chính là điều quan trọng nhất mà chúng ta nên biết. Phương pháp này sẽ chỉ cho chúng ta rằng họ đang làm cái gì vả thất bại khi làm, cái gì đã ngăn cản họ có được những ích lợi cao nhất trong khả năng. Biện pháp này cũng chỉ ra cho thấy chúng ta đặc biệt không có khả năng ở lĩnh vực nào, lĩnh vực nào họ chẳng có khả năng và do đó không thể tiếp tục với lĩnh vực đó. Một vài gợi ý hành động sau khi quá trình phân tích thông tin phản hồi. Đầu tiên và quan trọng nhất là hãy tập trung vào những mặt mạnh của mình. Hãy đặt bản thân vào những nơi có thể phát huy tối đa kết hai, hãy làm việc để cải thiện những điểm mạnh của mình hơn nữa. Những phân tích sẽ nhanh chóng cho biết chỗ nào chúng ta cần cải thiện các kỹ năng hoặc đòi hỏi thêm các kỹ năng mới. Biện pháp này còn chỉ ra những thiếu sót trong kiến thức của chúng ta và những kiến thức đó thường có thể tiếp tục được bổ sung ba, hãy tìm ra nơi nào mà sự tự mãn về tri thức đang khiến bạn không thể nhận ra sự ngu dốt của mình và hãy vượt qua sự tự mãn đó. Có quá nhiều người – đặc biệt là những chuyên gia trong lĩnh vực của mình – coi thường những tri thức thuộc ngành khác hoặc họ tin rằng kiến thức uyên thâm trong một lĩnh vực có thể thay thế cho tri thức ở các lĩnh vực khác. Ví dụ như những kỹ sư hàng đầu có xu hướng tự hào khi mình chẳng biết một chút nào về kế toán. Nhưng tự hào về sự ngu dốt của mình là tự lừa phỉnh mình mà thôi. Hãy tích luỹ những kỹ năng và kiến thức chúng ta cần đề nhận thức một cách đầy đủ nhất những điểm mạnh của tư, phát hiện những thói quen xấu. Việc sửa chữa những thói quen xấu của mình – những việc làm hoặc làm nhưng thất bại dần ngăn cản sự hiệu quả và thành công của chúng ta – cũng quan trọng không kém. Những thói quen xấu này sẽ nhanh chóng bị phát hiện trong thông tin phản hồi. Đồng thời, phân thích thông tin phản hồi cũng cho thấy khi nào vấn đề này thiếu một cách thức ứng xử thích hợp để xử lý. Cách thức ứng xử là dầu bôi trơn cho cả một tổ chức. Cách ứng xử – đơn giản như nói “làm ơn” và “cảm ơn” và việc nhớ tên một người hay hỏi thăm gia đình người đó – làm cho hai người có thể làm việc chung với nhau và liệu rằng họ có ưa người kia hay không. Những cá nhân xuất sắc, đặc biệt là những cá nhân trẻ xuất sắc, thường không hiểu điều này. Nếu như các phân tích chỉ ra rằng khi công việc đòi hỏi sự hợp tác với người khác, ai đó xuất sắc nhưng thất bại hết lần này đến lần khác, thì rất có thể đâu đó thiếu đi sự nhã nhặn, thiếu đi một cách ứng xử đúng so sánh mục tiêu hy vọng với kết quả thực tế cũng chỉ ra cái gì không nên làm. Chúng ta đều có vô số những lĩnh vực mà chúng ta không có khả năng hay kỹ năng hoặc thậm chí chẳng có cơ hội trở thành một nữa trung bình trong lĩnh vực đó. Trong những lĩnh vực này, một cá nhân – đặc biệt trong trường hợp một công nhân tri thức – không nên nhận làm. Một người nên nỗ lực càng ít càng tốt khi cố cải thiện những lĩnh vực mà mình chẳng có khả năng. Việc cải thiện từ yếu kém lên hạng trung bình làm tiêu tốn nhiều năng lượng và khối lượng công việc lớn hơn nhiều việc cải thiện khả năng làm việc tốt nhất của mình lên hạng xuất sắc. Tuy nhiên, vẫn có nhiều người – đặc biệt là hầu hết các giáo viên và hầu hết các tổ chức – tập trung vào biến những người hạng yếu kém trong một lĩnh vực nào đó lên hạng trung bình. Thay vào đó năng lượng, các nguồn lực và thời gian nên được đầu tư biến một người có khả năng bản thân thành một ngôi sao chói sáng trong lĩnh vực của diện cách thức làm việc của bản thânĐiều ngạc nhiên là hầu như không ai biết cách thức họ làm việc. Thực tế, hầu hết chúng ta thậm chí còn không biết rằng những người khác nhau thì cách họ thực thi công việc cũng khác nhau. Quá nhiều người làm việc theo cách không phải của họ và điều đó hầu như chắc chắn không mang lại kết quả cao. “Tôi thực hiện bằng cách nào?” có lẽ còn quan trọng hơn cả câu hỏi “điểm mạnh của tôi là gì?”Thứ nhất, tôi thực hiện bằng cách nào? Cũng giống như những điểm mạnh cùa một cá nhân, cách thức mà một cá nhân thực hiện cũng là độc nhất vô nhị. Đó là vấn đề cá tính. Liệu rằng cá tính có được do tự nhiên hay do nuôi dạy, thì ta đều có thể chắc chắn rằng cá tính cũng đã được hình thành rất lâu trước khi chúng ta bắt đầu làm việc. Và cách thức cá nhân hành động cũng giống như việc cá nhân có khả năng hay không có khả năng làm gì đã được xác định từ trước. Cách thức một người hành động có thể thay đổi đôi chút nhưng cách thức đó không có khả năng thay đổi hoàn toàn một cách dễ dàng. Giống như việc con người đạt được thành công khi họ làm cái mà họ có thể làm tốt, họ cũng sẽ thành công khi làm việc theo cách mà họ có thể hành động tốt nhất. Một vài đặc điểm tính cách thông thường sẽ quyết định cách thức một người hành hai, để biết cách một người hành động là tìm hiểu cách họ học tập. Rất nhiều học giả hàng đầu – Winston Churchill là một ví dụ điển hình về việc học hành kém cỏi ở trường. Những người như vậy thường có ký ức trường học là nơi tra tấn. Tuy nhiên, rất ít người đồng trang lứa với họ suy nghĩ như vậy. Họ có thể không thích trường học lắm. Nhưng điều tồi tệ nhất mà họ phải chịu đựng là sự buồn chán. Điều này được giải thích theo một quy luật những học giả này không học bằng cách lắng nghe và đọc. Họ học bằng cách viết. Bởi vì trường học không cho phép họ học theo cách này nên họ bị điểm ta tổ chức trường học khắp mọi nơi trên một giả thiết là chỉ có một cách duy nhất để học và đó là cách chung cho tất cả mọi nguời. Việc bị bắt học theo cách mà trường học dạy là địa ngục cho những sinh viên học theo cách khác cách mà họ được dạy. Trên thực tế, có rất nhiều cách học khác nhau, đặc biệt là trong lĩnh vực kinh doanh. Có những người giống như Churchill học bằng cách viết ra. Một số người học bằng những ký tự phong phú. Một vài người học bằng cách hành động, một số khác lại học bằng cách tự lắng nghe bản thân mình tất cả các mảng của vấn đề tự học, việc hiểu cách thức học tập của bản thân là việc dễ tìm ra nhất. Khi hỏi mọi người “Anh, chị học như thế nào?” hầu hết họ đều trả lời được. Nhưng khi hỏi “Anh, chị có thực hành dựa trên cách học của mình không?” thì rất hiếm người trả lời có. Mặc dù việc thực hành dựa trên cách học là yếu tố quan trọng để đạt thành công, hay ngược lại, đi trái lại với cách học của mình, mọi người sẽ thường thất ba, tôi là người học theo phương pháp đọc hay nghe? Và tôi học theo phương pháp nào? Đó là những câu hỏi đầu tiên được đặt ra cho bản thân. Nhưng các câu hỏi này không phải là những câu hỏi duy nhất. Để quản lý bản thân một cách hiệu quả, bản thân cũng phải tự hỏi, tôi làm việc tốt với những người thế nào, hay tôi thích làm việc đơn độc? Và nếu tự nhận thấy mình làm việc tốt với người khác, câu hỏi tiếp theo cần đặt ra là, mình làm tốt điều đó trong những mối quan hệ như thế nào?Một vài người làm tốt nhất khi họ làm trợ lý cho người khác. Tướng George Patton, anh hùng quân đội của nước Mỹ những năm chiến tranh thế giới thứ II, là một ví dụ điển hình. Patton là chỉ huy quân đội cao nhất của Mỹ. Tuy nhiên, khi ông được giao nhiệm vụ là một chỉ huy độc lập, Tướng George Marshall, đại tư lệnh – và có lẽ là người có tài nhìn người nhất trong lịch sử nước My – đã nhận định “Patton là trợ lý tốt nhất mà lực lượng quân đội Mỹ từng đào tạo, nhưng ông ta sẽ là vị chỉ huy kém cỏi nhất”.Một vài người làm việc hiệu quả nhất khi hoạt động theo nhóm. Một số khác lại làm tốt nhất khi làm việc một mình. Một số người ngoại lệ lại có tài chỉ huy hay dẫn dụ người khác, số khác thì không phù hợp với việc chỉ câu hỏi quan trọng khác là tôi sẽ hành động tốt nhất trong tư cách là người ra quyết định hay một nhà tư vấn? Một số cá nhân xuất sắc có thể làm tốt vai trò của một “quân sư” nhưng không thể chịu được áp lực và gánh nặng trong vai trò của một người ra quyết định. Ngược lại, đa số người khác lại cần một nhà tư vấn để hối thúc họ phải suy nghĩ, sau đó họ có thể đưa ra quyết định và hành động nhanh chóng một cách tự tin và dũng cũng là một lý do tại sao những người đứng vị trí thứ hai trong một tổ chức thường thất bại khi được đề bạt lên vị trí đứng đầu. Vị trí đứng đầu cần một người biết ra quyết định. Những người có thể ra quyết định mạnh mẽ thường cần một người họ tin cậy đứng vào vị trí thứ hai để tư vấn cho họ – và ở vị trí này, người thứ hai toả sáng. Nhưng trong vị trí của người đứng đầu, họ lại thất bại. Anh ta biết lựa chọn nào thì đúng nhưng lại không thể chịu được những trách nhiệm khi phải thực hiện lựa chọn đó. Một số câu hỏi quan trọng khác gồm, tôi có hành động tốt khi phải chịu nhiều áp lực hay tôi có cần một môi trường hoạt động đã được thiết kế sẵn và có khả năng dự đoán được? Tôi thực thi nhiệm vụ tốt nhất trong một tổ chức quy mô lớn hay nhỏ? Số người làm việc tốt trong tất cả các loại môi trường rất hiếm hoi. Nhiều người đã từng thành công lẫy lừng trong các tổ chức lớn nhưng lại thất bại thảm hại khi họ chuyển sang những tổ chức nhỏ hơn. Điều ngược lại cũng cố gắng thay đổi bản thân mình – vì thường không thành công. Nhưng hãy chú tâm vào cải thiện cách mà mình có thể hành động. Đừng cố nhận những công việc mà chúng ta không thể thực hiện hoặc sẽ làm rất dở trong những lĩnh vực vị bản thânQuản lý bản thân có nghĩa là học cách phát triển chính bản thân chúng ta, trong đó việc xác định được “tôi là ai” vô cùng quan giá trị của tôi là gì?Để quản lý bản thân, cuối cùng chúng ta sẽ phải thắc mắc, những giá trị của tôi là gì? Đây hoàn toàn không phải là một câu hỏi về đạo đức. Xét trên khía cạnh đạo đức, quy tắc là chung cho tất cả mọi người và câu hỏi được trả lời một cách dễ dàng. Đạo đức đòi hỏi chúng ta hãy tự hỏi bản thân mình, muốn mình như thế nào? Cái gì là chuẩn mực đạo đức trong một tổ chức này thì cũng đúng cho các tổ chức khác. Nhưng đạo đức chỉ là một phần của hệ thống giá người có thể gặp bế tắc hoặc không thể hành động khi làm việc trong một tổ chức có hệ giá trị không thể chấp nhận hoặc không tương thích với hệ giá trị của riêng anh giá trị của cá nhân phải phù hợp với giá trị của tổ chức để cá nhân đó có thể làm việc hữu ích trong tổ chức. Những hệ giá trị đó không cần phải trùng khít lên nhau, nhưng nên đủ tương đồng để cùng tồn tại nếu không cá nhân sẽ lâm vào bế tắc và cũng chẳng làm được thành tựu điểm mạnh của một cá nhân và cách thức cá nhân đó hành động hiếm khi xung đột với nhau; chúng bổ sung cho nhau. Nhưng đôi khi có sự xung đột giữa hệ giá trị của cá nhân và những điểm mạnh của anh ta. Những việc mà một người làm tốt, thậm chí làm xuất sắc và rất thành công có thể lại không tương thích với hệ giá trị của anh trường hợp đó, công việc đó có vẻ như chẳng đáng để anh ta cống hiến cả đời hay ít nhất là phần lớn cuộc đời.Tôi thuộc về nơi nào?Rất ít người biết ngay từ đầu nơi mà họ thuộc về. Những nhà toán học, nhạc sĩ, đầu bếp thường xuyên là nhà toán học, nhạc sĩ hay đầu bếp từ khi họ bốn hay năm tuổi. Những nhà vật lý thường quyết định nghề nghiệp tương lai khi họ là thiếu niên, thậm chí còn sớm hơn. Nhưng hầu hết mọi người, đặc biệt là những người có khả năng thiên phú, không thực sự biết họ thuộc về nơi nào cho đến khi họ đã đi qua cái tuổi 25. Tuy nhiên, ở cái tuổi đó, họ nên biết câu trả lời của mình cho ba câu hỏi Những mặt mạnh của tôi là gì? Tôi hành động theo cách thức nào? Và hệ giá trị của tôi là gì? Và sau đó họ có thể quyết định và nên quyết định vị trí của tương tự như vậy, con người nên biết cách tự quyết định họ không thuộc về nơi nào. Khi một cá nhân nhận ra anh ta không thể hoàn thành tốt trong một tổ chức lớn thì anh ta cũng nên học cách từ chối vị trí đó. Một người hiểu rằng anh ta không phải là người có thể chịu trách nhiệm với các quyết định thì anh ta cũng nên học cách từ chối được bổ nhiệm vào vị trí của người đưa ra các quyết biết câu trả lời cho những câu hỏi trên giúp một cá nhân có thể đồng ý với một cơ hội, một lời đề nghị hoặc một bổ nhiệm, là việc quan trọng không kém, vâng, tôi sẽ làm việc đó. Nhưng tôi sẽ làm việc đó theo cách của mình. Đó là cách mà công việc sẽ được thiết kế. Đó là cách các mối quan hệ được thiết lập. Đó là những kết quả mà ông nên kỳ vọng ở tôi trong giai đoạn này, bởi vì đó là con người tôi. Một sự nghiệp thành công không được lên kế hoạch trước. Mà sự nghiệp đó thành công khi con người ta biết chuẩn bị cho những cơ hội bởi vì họ biết sức mạnh, phương pháp làm việc và hệ giá trị của mình. Việc nhận thức ra nơi anh, chị thuộc về có thể sẽ biến một con người bình thường – chăm chỉ làm việc và có năng lực trung bình – trở thành một người thành công xuất nên đóng góp cái gì?Xuyên suốt lịch sử, phần lớn con người chẳng bao giờ hỏi “Tôi nên đóng góp cái gì?”. Người khác bảo họ nên đóng góp cái gì và nhiệm vụ của họ là cống hiến cho công việc hoặc chứng minh kỹ năng hoàn hảo của mình – đối với các nghệ nhân – làm việc giống như những người phụ thuộc. Cho đến tận ngày nay, hầu hết mọi người đều cho rằng việc mình là trợ lý và làm những gì mình được phân công là điều hiển nhiên. Thậm chí đến những năm 1950 và 1960, những công nhân trí thức mới vẫn phụ thuộc vào bộ phận nhân sự lên kế hoạch cho công việc của họ. Cuối những năm 60, không ai muốn bị sai bảo phải làm gì nữa. Những con người mới bắt đầu đặt ra câu hỏi, tôi muốn làm gì? Và câu trả lời họ tìm thấy cho phương thức để cống hiến là “làm việc của chính mình”. Nhưng giải pháp này cũng sai lầm như chính những chúng ta đã từng sai lầm. Rất ít người tin rằng làm việc của chính mình sẽ đóng góp cho doanh nghiệp đạt được thành chúng ta vẫn chưa có kết quả cho cách trả lời cũ là chấp nhận làm những gì được phân công. Chúng ta phải học cách hỏi những câu hỏi chưa ai hỏi trước đó “Tôi nên cống hiến cái gì?”. Để trả lời câu hỏi này, họ nên chú tâm vào ba yếu tố cơ bản “Tình huống này yêu cầu những gì?”, “Với những sở trường, cách thức làm việc và những giá trị của tôi, tôi có thể đóng góp cho cái gì nhiều nhất và tôi cần làm gì?”. Cuối cùng, “Tôi cần đạt những kết quả thế nào để có sự khác biệt?”.Vì thế, câu hỏi trong tất cả các trường hợp nên là, nơi nào và làm như thế nào để tôi có thể đạt kết quả, làm nên sự khác biệt trong vòng một năm rưỡi? Câu trả lời nên cân bằng một vài yếu tố. Đầu tiên, mục tiêu đạt được nên khó khăn để thực hiện – theo cách nói thời thượng bây giờ, các mục tiêu này cần được đặt ra ở mức cao hơn một chút. Nhưng chúng cũng cần có tính khả thi. Hướng vào những mục tiêu mà không thể hoàn thành – hoặc trong những trường hợp hầu như không tưởng – thì không phải là hoài bão mà chỉ là một sự ngu ngốc. Thứ hai, các mục tiêu cần đạt tới nên có ý nghĩa nào đó. Các mục tiêu này làm nên sự khác biệt. Cuối cùng, kết quả nên nhìn thấy được và nếu có thể thì nên đo lường được. Từ những mong muốn trên, ta có một chuỗi các hành động “Tôi phải làm gì, tôi nên bắt đầu từ đâu và bắt đầu như thế nào và những mục tiêu và hạn chót để hoàn thành mục tiêu là khi nào?”.Kỹ năng khám phá bản thânĐể có thể khám phá bản thân, hiểu rõ con người, dưới đây là các nội dung để bạn tìm hiểu thêm– Hiểu được và phân biệt được những đặc điểm tâm lý của cá nhân như tính khí khí chất, tính cách, hành vi để từ đó có thể trả lời được câu hỏi “Tôi là ai?”, “Ta là ai trong cuộc đời này?”..Khí chấtTính cách– Hiểu được Năng lực cá nhân là gì và những yếu tố nào tạo ra Năng lực cá nhân, từ đó người học có thể tự tạo động lực cho bản thân trong quá trình phát triển Năng lực cá lực– Hiểu và thay đổi nhận thức đối với Thái độ của mỗi cá nhân trong học tập và công việc.– Tập làm thử trắc nghiệm MBTI để khám phá bản thân. Tâm sự Thứ bảy, 30/12/2017, 0955 GMT+7 Tôi chẳng có mục đích sống, sống hết ngày này qua ngày khác như một người vô cảm. Nhiều khi tôi muốn hỏi mình là ai, làm gì, sẽ đi về đâu. Một con người chẳng có mục đích sống, sống hết ngày này qua ngày khác như một người vô cảm, làm việc liên tục theo một chuỗi tuần hoàn khép kín. Đời tôi chán lắm, biết là thế nhưng tôi vẫn sống. Tôi là một học sinh lớp 9, vào cái tuổi này lẽ ra tôi nên bù đầu vào học và đừng nên suy nghĩ gì nhiều để mà lo thi cử. Nỗi buồn chán này bắt đầu từ lâu rồi, nó vẫn kéo dài đến tận giờ, tôi đành phải viết ra, xem như vơi bớt được một chút nỗi buồn nào đó. Tôi chẳng phải là một con người tuyệt vời, chẳng phải là một người viết văn hay, một người học sinh xuất sắc, một học sinh siêng năng cần cù..., chẳng có gì cả. Tôi lao vào học hết ngày này qua ngày khác và đã tự hào vì mình lên tới tận lớp 9 rồi, đã làm cho bố mẹ hài lòng. Đúng là tôi đã có nhiều thời gian rảnh, rồi giết thời gian bằng chơi game, lướt web, làm những thứ nhảm nhí khác. Càng lúc tôi càng cảm thấy chán. Cuộc sống này không có tôi thì sao, chắc sẽ vẫn bình thường thôi. Tôi lao vào đọc những cuốn truyện manga, đọc xong càng làm tôi thấy mình bị lu mờ, tự thân nhận ra mình chẳng là gì cả. Tôi chẳng biết mình phải làm gì nữa, mong các bạn chia sẻ cho tôi. Vũ Độc giả gọi điện chia sẻ tâm sự với biên tập viên theo số 02473002222 - máy lẻ 4529 trong giờ hành chính Tôi vẫn phân vân về bài thơ “tôi là ai”? “Thử hỏi một lần ta là ai?Bạn đang xem tôi là ai trong thế gian này Mà sao mộng mãi giữa đêm dài Đêm dài quên ngủ trong sinh tửXem thêm Trương Gia Bình là ai – Tiểu sử và sự nghiệp của CEO FPT Thử hỏi một lần ta là ai?” Ta là ai vậy nhỉ? Ta có phải là cái tên người ta vẫn gọi không? Không rồi, cái tên là do cha mẹ đặt cho, nên nó không thuộc về mình. Ta là ai phải chăng là thân xác này? nhưng thân xác này rồi cũng không ra khỏi vòng sinh lão bệnh tử, sẽ có ngày trở về cát bụi. Ta là ai mà giữa trốn hồng trần này, cứ mải miết, mải miết trong những vòng xoáy cuộc đời, và rồi cứ luẩn quẩn trong kiếp sinh tử cát bụi. Và như thế, ta chẳng là gì, chỉ là cát bụi hư vô. Và một khi ta trở về hư vô thì chẳng ai biết ta và ta cũng chẳng còn quan trọng với ai? Nhưng có một Đấng biết ta, và ta thuộc về Đấng ấy. Đó chính là Đấng tạo thành ta. Một mai ta sẽ trở về hư không, chẳng ai biết ta, cần đến ta, nhưng lại là thời gian ta ở trọn vẹn bên Đấng đã tạo thành nên ta. Đấng đã nuôi dưỡng ta và mãi mãi yêu ta, thế nên, ở đời này ta chẳng là gì nhưng với Đấng đã sinh ra ta thì ta mãi mãi là hình ảnh của Ngài, là con cái thần linh của hot Nguồn gốc và lịch sử của Jane The Killer Hỏi gì? Như vậy, cuộc đời này ta thuộc về Đấng tạo Hóa. Ta đang sống sự sống của Ngài, và cũng được mời gọi phải sống làm theo thánh ý Ngài. Nếu ta làm theo ý Ngài hôm nay thì sẽ là công phúc cho ta khi trở về với Ngài. Đấng đó theo niềm tin Ki-tô giáo chính là một Thiên Chúa toàn năng, đấng sáng tạo mọi loại, Đấng điều khiển vũ trụ vạn vật và con người. Trình thuật tin mừng hôm nay cho ta thấy ý Ngài là muốn ta hãy mở một con đường cho Ngài đến với nhân loại. Như Gioan đã mời gọi con người thời đại ông hãy mở một con đường cho Chúa đến. Con đường mà Gioan muốn nói là lối sống của chúng ta. Hãy sống và loan báo về lòng thương xót của Chúa. Hãy làm chứng cho nhân loại thấy một chân dung đầy yêu thương của Chúa. Hãy mang Chúa đến một cách cụ thể cho những mảnh đời bất hạnh quanh ta. Họ có thể là người nghèo, là người già nua, là người bệnh tật… Họ có thể là những người đang cô đơn vì ly dị, hay bị giầy vò lương tâm khi đang sống rối vợ rối chồng… Họ có thể là những người nam người nữ đang túng thiếu tình cảm lẫn tiền bạc… Họ có thể là những đứa trẻ đang bị lạm dụng khi phải bươn chải bán vé số, đánh giày, nhặt ve chai… Họ là những người bất hạnh mà năm nay Giáo Hội đang mời gọi chúng ta hãy đồng hành với họ. Đồng hành có nghĩa là cùng chờ nhau bước đi, cũng có thể cần phải nắm tay dìu nhau cùng bước. Đồng hành nghĩa là không để ai ở lại phía sau, nhất là họ đang bị tai nạn, bị đói lả, bị bệnh tật hoành hành… hãy quay lại để cứu giúp họ, hãy dìu họ qua khó khăn. Đây là con đường yêu thương, con đường mà nhân loại hôm nay đang cần phải mở rộng và mở nhiều hơn nữa. Vì thế giới vật chất càng đề cao thì tình người càng bị lu mờ. Con đường của kinh tế càng phát triển thì đường tình yêu lại bí đóng ta nói con đường là do lối mòn đi nhiều sẽ thành. Thế nên, người ki-tô hữu hãy quảng đại dấn thân mở lối mòn tình yêu đến cho mọi người. Hãy mở một con đường tình yêu, lòng cảm thông, quan tâm, chia sẻ tới tha nhân. Hãy mở con đường của tình người không biên giới bằng việc phá bỏ bức tường của ích kỷ hưởng thụ cho bản thân đến hướng tới đồng loại. Ước gì Chúa sẽ đến với tha nhân qua lối mòn yêu thương mà các tín hữu đã tạo ra và làm nên trong cuộc sống hôm nay. hot Ai là giám đốc nhà hát kịch hà nội Bạn nghĩ mình là ai? Câu hỏi tưởng chừng đơn giản mà chúng ta vẫn thường hay nghe thấy, nhưng để trả lời chính xác thì lại chẳng mấy người làm được...1. Bạn nghĩ mình là ai?Một con lạc đà vất vả bước từng bước chậm rãi vượt qua sa mạc đầy cát nóng cháy. Trên lưng lạc đà, một con ruồi đậu đó từ lâu, chẳng cần dùng tới chút sức lực nào, cứ thế ruồi ta cũng đến được bên kia sa cất giọng châm biếm lạc đà "Này anh lạc đà ngốc nghếch, cảm ơn anh đã vất vả cõng tôi một đoạn đường dài. Tạm biệt!"Lạc Đà nhìn Ruồi rồi nói "Khi anh nằm trên lưng tôi, tôi vốn chẳng hề hay biết. Khi anh đi rồi, anh cũng đâu cần lên tiếng chào tôi làm gì. Với tôi, anh có nặng là bao, đừng tự coi trọng bản thân như thế, anh nghĩ anh là ai?"Câu chuyện thứ 2Một nhà văn từng kể lại câu chuyện thời thơ ấu của mình rằng, ông từng phải sống trong một gia đình lớn nhiều thế hệ. Mỗi lần ăn cơm đều là mười mấy người cùng quây lại một chỗ và ăn chung. Một lần nọ, ông bỗng nảy ra một ý tưởng thú vị, định bụng đùa giỡn để trêu chọc mọi bữa cơm, ông chui vào một hộc tủ không ai để ý trong phòng ăn, đợi mọi người đi tìm thì sẽ bất ngờ nhảy ra dọa mọi người một không ngờ, mọi người chẳng chút nào chú ý tới sự vắng mặt của công. Cơm nước no nê xong xuôi, ai đi làm việc người ấy. Lúc này, nhà văn kia mới ỉu xìu tự mình chui ra và đi ăn cơm thừa canh từ đó, ông tự nhắc nhở mình Tuyệt đối không được coi mình quá quan trọng, nếu không sẽ càng thất vọng mà thôi!Câu chuyện thứ 3Benjamin Franklinl, ông tổ của nước Mỹ, khi còn trẻ có lần đã tới thăm một bậc tiền bối vô cùng đáng đó, Franklinl đang tràn trề nhiệt huyết của tuổi trẻ, vô cùng tự tin vào bản thân và bước thẳng về phía đến cửa, vì thiếu quan sát nên ông đã đụng trán thật mạnh vào khung cửa, cả người đau điếng. Ông dùng tay liên tục xoa vào chỗ đau, vừa đưa mắt giận dữ nhìn khung cửa thấp hơn chiều cao của mình rất tiền bối ra cửa đón khác, trông thấy bộ dạng đó của Franklinl liền cười nói "Đau lắm hả, nhưng đây chính là thu hoạch lớn nhất của anh khi tới thăm tôi đấy." Qua ba câu chuyện trên có thể thấy, cho dù bạn có địa vị gì, cho dù bạn quan trọng đến nhường nào, nhưng trong mắt người khác chưa chắc bạn đã có sức nặng như mình vẫn cuộc đời này, có rất nhiều người tài giỏi hơn bạn, núi cao còn có núi cao hơn, cho nên đừng tự đề cao bản thân, đừng khoe khoang, đừng phách lối. Thế gian rộng lớn đến nhường kia, bạn nghĩ mình là ai?Một người muốn bình an vô sự sống trên đời này, phải luôn luôn ghi nhớ trong đầu một điều Đừng tự đề cao mình quá nhiều, lúc nào nên cúi đầu thì phải cúi đầu! Học cách nhận thức về bản thân là điều vô cùng quan trọng với mỗi người, tuyệt đối đừng bao giờ tự cho mình quan trọng trong mắt người thế gian này, mỗi người đều có vai trò của riêng mình. Nhưng khi một ai đó rời đi, thậm chí là mất đi, trái đất vẫn cứ quay và người ở lại vẫn cứ phải tiếp tục sống như người phải biết khiêm tốn, khiêm tốn mà làm người. Bay bao cao, bay bao xa không quan trọng, điều quan trọng là bạn phải hạ cánh an toàn! Hãy là chính mình, chỉ khi đó bạn mới thực sự hạnh bao gờ quá đề cao bản thân, cho mình là nhất. Trong hành trình nhân sinh của người khác, bạn chẳng qua chỉ là một vị khách qua đường. Đừng bao giờ khoe khoang tiền của mình nhiều thế nào, đó chỉ là những tờ giấy vô bao giờ khoe khoang công việc của mình tài giỏi ra sao, dù bạn có thất bại, vẫn có vô số người có thể làm xuất sắc hơn bạn rất bao giờ khoe khoang nhà của mình lớn đến đâu, bạn không còn ở đó nữa, vậy thì nhà cũng thành của người bao giờ khoe khoang xe của mình đắt nhường nào, khi không còn bạn, chìa khóa cũng nằm trong tay người duy nhất mà bạn có thể khoe khoang, ấy chính là sức khỏe của Đề cao bản thân là đang giết chết thành công của chính mìnhLý Gia Thành, một tỷ phú của Hồng Kông từng giải thích về nguyên do ông lấy cái tên Trường Giang để đặt tên cho công ty của mình trong một cuốn sách như sau"Nếu muốn thành công thì dù cho bạn ở vị trí nào đi chăng nữa, điều quan trọng là bạn cần phải biết lắng nghe ý kiến từ nhiều phía, của nhiều sao Trường Giang lại trở thành một con sông lớn như vậy? Đó là bởi vì nó đã tiếp nhận dòng chảy từ rất nhiều con sông nhỏ hơn, nhờ đó mà trở nên rộng lớn ngoài, tôi luôn tỏ ra lịch sự và nhã nhặn với tất cả mọi người, nhưng tôi biết từ sâu bên trong, lòng tự cao của bản thân mình rất lớn. Vì thế tôi đã luôn tự nhủ rằng phải lịch sự nhiều hơn, cởi mở nhiều hơn và đặc biệt là lắng nghe nhiều hơn nếu muốn tự mình làm kinh lời chia sẻ của vị tỷ phú này giúp ta hiểu được rằng, một người có thể tự tin với năng lực của mình nhưng không nên tự đại, có thể phóng đãng nhưng không thể kiêu căng phách lối, có thể sống khỏe mạnh nhưng không thể trường sinh bất lão, có thể dùng sức mạnh để cứu vãn một thế cục bất ổn nhưng không thể xoay chuyển cả đất tự cao là người luôn coi trọng cói tôi của mình lên trên hết. Nó là biểu hiện của cái tâm so sánh hơn thua với mọi người và không bao giờ chịu nhún nhường với bất cứ một người này luôn khinh thường người khác vì nghĩ mình tài giỏi hơn người và sẽ làm bất cứ điều gì để chứng minh cho người khác thấy rằng họ đang tài giỏi hơn. Từ đó sinh ra sự chủ quan, dễ dẫn đến quyết định sai vậy là để so sánh với người tự tin. Người tự tin là người biết nhìn lại bản thân mình từ lời nói, hành động nên không bao giờ tỏ ra ngạo mạn khinh thường người khác. Người tự tin biết nhìn lại bản thân, biết suy nghĩ chín chắn và sẽ hiếm khi mắc sai quá đề cao bản thân thực ra là một dạng tu dưỡng, một phong độ, một cảnh giới cao thượng mà ai cũng cần dĩ trăm sông đổ ra biển để biển có thể trở nên rộng lớn là do biển nằm ở vị trí thấp hơn các con sông. Con người cũng vậy, khi biết hạ thấp cái tôi cá nhân, người đó sẽ tiếp nhận được những tinh hoa từ người khác để hoàn thiện chính mình, nhờ vậy mà con đường đi tới thành công cũng sẽ ngắn Khiêm nhường là tài sản quý giá nhất của đời ngườiTrong Kinh Dịch có câu “Mãn chiêu tổn, khiêm thụ ích”. Tức là, mọi sự kiêu ngạo tự mãn sẽ dẫn đến thiệt thòi, tổn thương; còn người khiêm tốn sẽ thu được lợi ích thành đó, khiên nhường chính là cái gốc của tích đức, là trí tuệ hành xử cao thâm trên đời. Người ta thường nghĩ rằng, khi ở trên cao, ở trên người khác mới là thành công. Nhưng đây là một quan niệm hoàn toàn sai nhân thường hay “rộn ràng vì lợi đến, nhốn nháo vì lợi đi”. Trong khi đó lại có những con người sống một cách bình dị, sống không màng danh lợi. Đó mới chính là một thái độ làm người cao tế từ xưa đến nay cho thấy, càng là người có tu dưỡng thâm sâu thì càng khiêm nhường. Đối với những người như vậy mà nói, giữ mình khiêm tốn chính là một loại đức người tự cao tự đại, kiêu căng ngạo mạn với người khác chính là để che giấu tâm hồn yếu nhược, khỏa lấp chỗ trống trong lòng, vì họ sợ người khác coi thường bản thân lại, đức tính khiêm nhường lại xuất phát từ sự tự tin của nội tâm, không mang danh lợi, không tranh với người đời. Từ xa xưa, các bậc quân tử, bậc đại trí vẫn luôn khiêm nhường là vì lẽ nhiên, khi bạn hạ thấp bản thân trước người khác thì cũng phải đánh đổi một vài thứ như thân phận, sự tôn kính… Nhưng hạ thấp bản thân để khiêm nhường không phải là buông bỏ ý chí, vứt bỏ sự tiến thủ của mình, mà ngược người càng có chí tiến thủ thì càng hiểu được giá trị của sự tu dưỡng tâm tính, hiểu được giá trị của đức tính khiêm nhường. Nếu cuộc đời vốn không hoàn hảo, tại sao bạn không sống thật với chính mình ngay hôm nay? Khiên nhường cũng là cách giúp ta thoát khỏi dục vọng của danh lợi và sự tham lam. Khi một người đứng ngoài vòng danh lợi thì người đó sẽ có thể nhìn được tưởng tỏ hơn, hiểu được rộng lớn hơn người chịu cúi đầu trước người khác không hẳn đã chịu thiệt. Họ là những người hiểu rõ về bản thân mình, càng hiểu thì càng ung dung, càng điềm đạm sẽ càng tiến xa hơn có thể giữ được sự khiêm nhường cũng giống như biển lớn, có thể dung nạp được trăm sông nghìn suối đổ về, dù trong hay đục, dù lớn hay chịu ở nơi thấp hơn, không tranh giành nhưng lại có thể dung nạp và nuôi dưỡng được vạn vật. Biển lớn chịu ở nơi thấp hơn sông suối nhưng sự thâm sâu của biển có thứ gì sánh được?Trong khi thế nhân không ngừng cố gắng, làm mọi cách để chứng minh và mong mỏi thể hiện bản thân, thì các bậc cao nhân đại trí lại luôn cố gắng che giấu thân phận và sự tài trí của mình để mong cầu một cuộc sống bình yên, không vướng bận muộn khiêm tốn mới là đỉnh cao của sự hiểu biết. Cũng như trong phép ứng xử, nếu chúng ta có thể lùi một bước, nhượng bộ đối phương thì sẽ thấy được những điều mà bình thường ta ít khi để ý. Người sống khiêm nhường có thể nguyện ý ở dưới người khác, nhường người khác một bước. Nhờ vậy mà luôn thong dong thư thái, tâm hồn khoáng đạt, không toan tính hơn thua được mất. Làm được điều đó tức là đã thông thấu nhân câu “Nước càng sâu càng tĩnh, người càng hiểu biết nhiều càng khiêm nhường” cũng chính là ý này. Lam Lam

tôi là ai trong thế gian này